Chào mừng bạn đến với website Bệnh viện Sản Nhi An Giang

SỬ DỤNG CORTICOSTEROID TRONG ĐIỀU TRỊ BỆNH NHI VIÊM DA DỊ ỨNG

Người dịch: Huỳnh Như.

Bối cảnh chính sách sức khỏe

 Ở các nước phát triển 2,5% dân số – chủ yếu là trẻ em – bị ảnh hưởng bởi viêm da dị ứng. Trong vài năm qua, tỷ lệ hiện nhiễm giữa các em học sinh đã tăng lên rõ rệt và hiện nay nằm trong khoảng từ 8% đến 16%. Đây là bệnh da mãn tính thường gặp nhất ở trẻ em tuổi đi học.

Khoa học

 Các phương pháp điều trị viêm da dị ứng hiện tại ở trẻ em tập trung vào việc chữa và ngăn ngừa sự tiến triển của bệnh. Phòng ngừa da khô, làm giảm các triệu chứng (như ngứa và viêm da), xác định và tránh các yếu tố kích thích là mục tiêu điều trị cơ bản. Điều trị thành công có thể làm tăng đáng kể chất lượng cuộc sống của trẻ em. Liệu pháp có thể có của trẻ em bị ảnh hưởng bởi viêm da dị ứng bao gồm cả dược phẩm bôi tại chỗ và đường toàn thân. Trong suốt mười năm qua, việc sử dụng corticosteroid là liệu pháp chống viêm tại chỗ tiêu chuẩn trong trường hợp viêm nặng. Năm 2002, một nhóm dược phẩm mới (chất ức chế calcineurin tại chỗ tacrolimus và pimecrolimus) đã được ủy quyền tại Đức để điều trị chống viêm tại chỗ cho bệnh nhân. Bởi vì bệnh viêm da dị ứng phổ biến gây nên tiêu hao nguồn chi phí lớn cho hệ thống chăm sóc sức khỏe của Đức. Năm 1999, chi phí điều trị viêm da dị ứng với corticosteroids ở Đức lên đến 230 triệu Euro. Nếu các chi phí trực tiếp khác cho việc điều trị được bao gồm, ví dụ như nhập viện hoặc các cuộc hẹn khám bác sĩ, tổng chi phí lên đến 3,57 tỷ Euro.

Câu hỏi nghiên cứu:

 Làm thế nào để đạt hiệu quả trong phương pháp điều trị chống viêm tại chỗ của trẻ em bị viêm da dị ứng?

Phương pháp

 Một cuộc tìm kiếm dữ liệu có hệ thống được thực hiện trong 35 cơ sở dữ liệu quốc tế với 1335 bài báo. Sau quá trình lựa chọn hai lần theo các tiêu chí được xác định trước, 24 ấn phẩm đã được đưa vào đánh giá.

Các kết quả

 Trong số 19 thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên có đối chứng, được đưa vào đánh giá, chỉ có hai thử nghiệm đánh giá hiệu quả của corticosteroid tại chỗ so với tacrolimus, một trong những chất ức chế calcineurin. Cả hai nghiên cứu cho thấy tacrolimus hiệu quả hơn hydrocortisone acetate ở trẻ em bị viêm da dị ứng từ trung bình tới nặng. Không tìm thấy nghiên cứu nào so sánh trực tiếp corticosteroid với pimecrolimus trong điều trị bệnh nhi với viêm da dị ứng. Tuy nhiên, hai thử nghiệm cho thấy một cuộc điều trị liên tục với pimecrolimus có thể làm giảm nhu cầu dùng corticosteroids tại chỗ. Hai ấn phẩm tập trung vào chi phí viêm da dị ứng, cung cấp các tính toán mô hình so sánh việc sử dụng corticosteroid tại chỗ và chất ức chế calcineurin. Các tính toán cho thấy việc điều trị bằng corticosteroids tại chỗ kém hơn so với điều trị bằng pimecrolimus ở trẻ em bị viêm da dị ứng nhẹ đến trung bình. Hơn nữa việc điều trị bằng tacrolimus có vẻ đắt hơn nhưng hiệu quả hơn so với corticosteroids tại chỗ.

Thảo luận

 Trong năm thập kỷ qua, corticosteroid tại chỗ đã đại diện cho liệu pháp lựa chọn đầu tiên khi nói đến viêm da dị ứng. Hiệu quả của chúng đã được chứng minh bằng nhiều nghiên cứu. Trong số các thế hệ mới hơn của corticosteroid tại chỗ sự xuất hiện của các tác dụng phụ ít thường xuyên hơn. Do thực tế rằng kinh nghiệm với tacrolimus và pimecrolimus còn giới hạn. Cho đến nay tác dụng phụ bất lợi duy nhất của các chất ức chế calcineurin dường như chỉ là cảm giác nóng rát của da. Một điểm để thảo luận liên quan đến các khía cạnh kinh tế của việc điều trị viêm da dị ứng. Hiệu quả chi phí của pimecrolimus nếu được tính dựa trên chi phí tính toán cho mỗi năm điều chỉnh chất lượng, sẽ thấp hơn giá trị tiêu chuẩn là 50.000 USD.

Kết luận và kiến nghị

 Từ quan điểm y tế cũng như kinh tế, dường như không có đủ bằng chứng cho thấy các chất không chứa steroid có hiệu quả hơn corticosteroids tại chỗ. Dựa trên kết quả của các nghiên cứu đã được đưa vào đánh giá, điều trị bằng các chất ức chế calcineurin dường như là lựa chọn tốt trong trường hợp trẻ không đáp ứng hoặc không dung nạp được với corticosteroids tại chỗ và điều trị các khu vực da thường có ma sát.

Nguồn: https://www.ncbi.nlm.nih.gov/pubmed/21289943

Corticosteroid therapy in the treatment of pediatric patients with atopic dermatitis.

Fröschl B, Arts D, Leopold C.

Abstract

HEALTH POLITICAL BACKGROUND:

In developed countries 2.5% of the population – mainly children – are affected by atopic dermatitis. During the past few years its prevalence amongst school children has risen decisively and now lies between 8% to 16%. It is the most frequent chronic skin disease amongst school-aged children.

SCIENTIFIC BACKGROUND:

Current methods of treating atopic dermatitis among children focus on containing and preventing the illness’s further progression. Preventing dry skin, relieving symptoms (such as pruritis and inflammation of the skin) and identifying and avoiding provocating factors are elementary goals of treatment. Successful treatment can substantially increase the children’s quality of life. Possible therapies of children affected by atopic dermatitis include both topically and systemically applied pharmaceuticals. During the past ten years the use of corticosteroids has been the standard topical anti-inflammatory therapy in case of aggravating inflammations. In 2002 a new group of pharmaceutical substances (topical calcineurin inhibitors tacrolimus and pimecrolimus) was authorised in Germany for topical anti-inflammatory treatment of patients. Because of its high prevalence atopic dermatitis represents a major expense factor to the German health care system. In 1999 the costs of the treatment of atopic dermatitis with corticosteroids in Germany amounted to 230 million Euro. If other direct costs for the treatment are included, for example hospitalisation or doctor appointments, the total costs amount to 3.57 billion Euro.

RESEARCH QUESTION:

How effective and efficient are topical anti-inflammatory treatments of children with atopic dermatitis?

METHODS:

A systematic literature search was performed in 35 international databases which yielded 1335 articles. Following a two-part selection process according to predefined criteria 24 publications were included in the assessment.

RESULTS:

Of 19 randomised controlled clinical trials, which were included in the assessment, only two evaluated the effect of topical corticosteroids in comparison to tacrolimus, which is one of the calcineurin inhibitors. Both studies show that tacrolimus is more effective than hydrocortisone acetate in children with moderate to severe atopic dermatitis. No study was found that directly compares corticosteroids with pimecrolimus in the treatment of paediatric patients with atopic dermatitis. However, two trials show that an intermittent treatment with pimecrolimus can reduce the need for topical corticosteroids. Two publications focusing on the costs of atopic dermatitis, provide model calculations comparing the use of topical corticosteroids and calcineurin inhibitors. The calculations show that the treatment with topical corticosteroids is inferior to the treatment with pimecrolimus in children with mild to moderate atopic dermatitis. Furthermore the treatment with tacrolimus appears to be more expensive however also more effective in comparison to topical corticosteroids.

DISCUSSION:

During the past five decades topical corticosteroids have represented the first choice therapy when it comes to atopic dermatitis. Their effectiveness has been proven by several studies. Amongst newer generations of topical corticosteroids the occurrence of adverse side effects seems to be less frequent. Due to the fact that they have only recently been authorised experience with tacrolimus and pimecrolimus is limited. So far the only adverse side effect of the calcineurin inhibitors appears to be a burning sensation of the skin. One point for discussion concerns the economical aspects of the treatment of atopic dermatitis. The cost-effectiveness of pimecrolimus has been based on the calculated costs per quality-adjusted life year, which were lower than the frequently hawked value of 50,000 USD. It is up to policy makers to decide on the actual value of a quality-adjusted life year.

CONCLUSIONS/RECOMMENDATIONS:

From a medical as well as an economical viewpoint, there appears to be insufficient evidence stating that inflammatory steroid-free substances are more effective and/or efficient than topical corticosteroids. Based on the results of the studies that have been included in this assessment therapies based on calcineurin inhibitors seem to constitute a good alternative in case a child is unresponsive or intolerable to topical corticosteroids and for the treatment of intertriginous areas.

Please follow and like us:
378 lượt xem
webs counters
Total Count © 2020 - Bệnh viện Sản Nhi An Giang
Flag Counter